Khánh Hòa đứng dậy sau bão!

Trong cái đêm tầm tã phủ bóng tối lên thành phố Nha Trang, Khánh Hòa tan hoang đó, chiếc xe chở mình đi âm thầm.

Kéo lại cây đứng dậy sau bão ở Nha Trang. Ảnh: TRẦN CÔNG THI
Mình ngóng mãi ra cửa xe, những chớp lóa đời sống sáng bừng lên sau cơn bão.
Một cái cổng hoa dựng vội, sát cạnh ngay một cái cây đổ.
Cô dâu vẫn xoa rê trắng, và chú rể đỉnh đạc vét đứng chờ khách.
Cái ánh sáng đèn măng - sông lắc lư theo cơn gió sót chao những vòng ánh sáng kỳ lạ trên cái hạnh phúc sinh sôi trên hoang tàn ấy. Thứ ánh sáng hạnh phúc kỳ lạ tỏa rạng bất chấp phía sau cái cổng hoa vẫn là một không gian tối đen.
Những người khách sẽ đến, hạnh phúc sẽ đến, và đèn cầy thắp lên giấc mơ về sự sinh sôi, về phục sinh sau những giông bão đè nén.
Tôi nghĩ như thế sau giây phút xe từ từ để lại những người đứng trên bão ấy.

Sao bão, hầu như cả Khánh Hòa mất điện. Ảnh: Zing.vn

Điện tắt, ánh trăng rờ rỡ giữa trời đêm. Ảnh: NGUYỄN VĂN PHO
Cũng trên tuyến đường ấy, một quán nhậu nhập nhòa.
Chiếc xe hơi đậu phía trước, cán lên cả miếng tôn gãy rời, chiếu thẳng đèn vào trong quán.
Những bóng người âm thầm nâng ly.
Những bóng người uống cho cạn một ngày lo lắng, sợ hãi, chống chọi.
Những bóng người uống cho trọn niềm vui bình an.
Trong thứ ánh sáng vàng đòng đọc của đèn xe, những ly bia lấp lánh như ánh mặt trời đã rạng, trên một phần đất nhỏ nhoi.
Còn sống là còn hi vọng, là còn có thể tự thưởng cho mình một giấc mơ, là mong đợi ánh sáng sẽ nhanh lan ra khắp nơi như chỗ mình ngồi nhấm nháp chút bia ngọt lừ không cần đá ấy.
Đó là cách người dân miền bão sống!
Họ không đợi ai thương tiếc.
Họ đứng dậy và gieo hi vọng.
Nhưng không có nghĩa là họ không buồn thương. Không có nghĩa là những đau thương mất mát của họ không bằng cái hành trình gì đó của cô hoa hậu. Không bằng vết xước bàn tay ngà ngọc nào…
Họ không thi thố.
Họ chỉ sống. Như một con người đích thực.
Được thế đã là một thứ vương miện cao quý nhất!
Đã là một cuộc thi vĩ đại nhất trong mọi cuộc thi rồi!
Tôi yêu Nha Trang. Tôi yêu Khánh Hòa. Tôi yêu cái cách mà mọi con người nơi đây gượng đứng dậy, sau bão, sau những tang thương, mất mát, không cần bất kỳ lời trang sức nào!
VƯƠNG THUẤN
Source : https://www.baomoi.com/khanh-hoa-dung-day-sau-bao/c/23860878.epi

Post a Comment